Trên đời này có 1 kiểu người, cứ cổ vũ đội nào là đội đó thua, dù chỉ là phút cuối

.
Cứ mỗi mùa bóng tới là tôi cảm thấy mình như người thừa trên thế giới này. Tôi có muốn ủng hộ đội nhà, hòa vào không khí bóng đá như bao người không? Có chứ, nhưng vì từ lâu tôi bị gắn mác "cứ cổ vũ đội nào là đội đó auto thua" nên khi cả nước hừng hực với các trận cầu hấp dẫn thì tôi phải... ngậm ngùi ngồi 1 góc gặm nhấm nỗi buồn bị... xa lánh.

Lời nguyền: Cứ cổ vũ đội nào, đội đó nghiễm nhiên thua

Chẳng biết vì đâu, bất kể trận bóng nào tôi theo dõi thì đội Việt Nam đều thua hoặc nhẹ nhất là bị thủng lưới chỉ ngay khi tôi vừa "ghé mắt" nhìn. Đó như 1 lời nguyền mà tôi không biết làm cách nào để xóa bỏ, mặc dù tôi cũng yêu nước như bao người, cũng thích xem những trận bóng của đội nhà nhưng tôi chỉ có thể chọn cách xem phát lại sau trận đấu.

Ban đầu tôi vẫn ngoan cố, không tin rằng chỉ nhìn một cái thôi mà đội tuyển tôi cổ vũ cũng có thể thua được. Quá khó tin đúng không? Thế nên lâu lâu tôi vẫn ngó ngó qua một cái, vì ghiền quá mà. Và sau đó, Việt Nam thủng lưới. :)

Qua vài lần như vậy, từ giải này tới giải kia, U23 châu Á đến AFF vừa rồi, tôi đã đau đớn nhận ra rằng, đúng là tại tôi cả rồi...

Bảo sao gia đình và bạn bè tôi cứ ra sức ngăn cản tôi xem đá bóng, đặc biệt là những trận có Việt Nam thi đấu. Tôi đã hiểu rằng họ chỉ đang cố bảo vệ đất nước trước một con "thánh xui" như tôi mà thôi...


Các anh đá sao cũng được, tôi không coi đá bóng là được. Ảnh minh họa.
Các anh đá sao cũng được, tôi không coi đá bóng là được. Ảnh minh họa.

Biện pháp xóa bỏ lời nguyền: Tránh xa màn hình ti vi

Cứ sắp đến giờ bóng lăn là bố tôi lại dặn: "Nay ở phòng ngoan nha con", bạn bè tôi thì rủ nhau đi ra cà phê, phố đi bộ... xem đá bóng vui vẻ, xôm tụ bỏ mặc tôi một mình trong căn phòng lạnh lẽo: không ti vi, không cả YouTube... Bạn có hiểu cảm giác đó không?

Mọi người còn cấm tiệt tôi ra đường vì kể cả không xem, nhưng biết đâu đôi mắt "sát thủ" của tôi lại vô tình lướt ngang đâu đó. Buồn nhất là cái cảnh cả nhà quây quần coi đá bóng ở phòng khách còn tôi chỉ có thể lướt Facebook nghe ngóng xem có ai cập nhật về trận đấu không...

Như thế nào đã đủ "tàn nhẫn", mẹ và chị tôi còn tận tình nhắn tin: "Muốn ăn uống gì nhắn tin mẹ và chị mang lên chứ đừng xuống nhà con nhé!". Đặc biệt là những trận đấu quan trọng như Bán kết, Chung kết, tôi hòa chung niềm vui bằng cách nghe những tiếc la hét ăn mừng của gia đình, hàng xóm mà chỉ có thể âm thầm vui lây.


"Các anh đã làm rất tốt rồi, tất cả là tại em..."
"Các anh đã làm rất tốt rồi, tất cả là tại em..."

Trận hôm qua Việt Nam thua chắc chắn là do tôi rồi!

Tối qua, trận đấu vòng loại Asian Cup 2019 giữa đội tuyển Việt Nam và Iraq diễn ra với nhiều điểm nhấn ấn tượng, tôi nghe mọi người nói Việt Nam tỏa sáng lắm, bình luận viên reo hò không ngớt và tên Công Phượng được nhắc đến liên tục. Việt Nam liên tục dẫn trước với khí thế hừng hực, tôi ráng "nhịn" tới phút thứ 89. Chắc mẩm, ồ Việt Nam ngon rồi, còn gì đáng lo chứ! 1-2 phút nữa là hết trận, tôi không "kiêng cữ" nữa, ung dung bước xuống nhà. Tôi muốn hưởng chút không khí vui vẻ sôi nổi với gia đình trước chiến thắng của đội nhà. Thế nhưng, lại là thế nhưng... :)

Chỉ vừa mới nhìn vào màn hình, chưa kịp nhận ra ai với ai, thì Iraq "hốt cú chót", đá thủng lưới Đặng Văn Lâm các bạn ạ. Và hậu quả là tỉ số 3-2 đầy tiếc nuối. Khỏi nói gia đình tôi đã bức xúc rầy la tôi như thế nào. Tất cả là lỗi tại tôi!

Các bạn hãy thôi trách Chinh đen hay đổ lỗi Văn Lâm đứng sai vị trí đi, họ đã thi đấu hết sức rồi! Là do tôi đã lén xem, tôi cảm thấy mình như tội đồ của cả dân tộc. Từ giờ vì yêu nước, vì vinh quang của bóng đá Việt Nam tôi sẽ không xem trực tiếp 1 giây nào nữa. Tôi xin thề!

Không xem bóng đá chính là yêu nước, tôi thấm lắm rồi!"

Có ai trải qua cảm giác này giống như tôi không? Tôi cũng yêu nước lắm chứ, thế mà... Hãy cho tôi thấy tôi không cô đơn đi!

Nếu bạn cũng có một người bạn như thế này, hoặc chính là người bị bạn bè "xanh lá" đó, thì hãy chia sẻ nỗi niềm cùng YAN News nhé!

Ngay khi tin tức này được lan truyền trên mạng, đã có những ý kiến sau
Nguồn: www.yan.vn