Nỗi khổ "trán sân bay": Lúc nào cũng phải để mái, bạn bè thì cứ sợ "máy bay đáp nhầm"

.
Tướng mạo là thứ có thể nhìn sơ qua để đánh giá một con người, với những người có vầng trán khá cao, dân gian thường bảo rằng người này tương lai xán lạn, đầu óc tinh anh, là kiểu người trí tuệ ít ai sánh bằng. Nhưng mà phải chi ở cái thời đại bây giờ, ai cũng nghĩ như thế thì tốt biết mấy.

Đã lâu lắm rồi chưa được một lần nghe lại cụm từ "trán cao", mà suốt ngày cứ phải sống với vầng "trán sân bay", "trán vồ", "sáng chói (xói trán)" mà thôi. Ngẫm lại cũng thấy buồn phết nhưng nó đã lỡ khắc cốt ghi tâm trong lòng người ta mất rồi.


Để mái thì cũng không đến nỗi nào, mà kẹp lên thì...
Để mái thì cũng không đến nỗi nào, mà kẹp lên thì...

Phải chi khi có trán sân bay, bao nhiêu cái tinh túy, may mắn trên đất trời này đều "đậu" vào đó thì hay nhỉ... Nhưng không, không bao giờ chúng ta có được thứ mình muốn cả, đến nay vầng trán ấy như "gương soi nghiệp chướng" của lũ bạn mình vậy. Người ta có tiền thì đi sửa mũi, nâng ngực, còn tôi chỉ có ước ao giản dị, là... thu trán khi đủ tiền.

Là nơi để đám bạn xả stress mỗi ngày

"Mỗi lần đi ngoài đường, lỡ có một trận gió nào đấy thổi cái mái bay tứ tung để lộ vầng trán ngọc ngà, là y như rằng lũ bạn cười như được mùa vậy đó."

"Mỗi khi trên trời có máy bay bay ngang qua, mà hôm đó lại vô tình đi chung với đám bạn, thì y như rằng bọn chúng lấy tay che lấy che để, thậm chí còn lấy nón đội giúp mình nữa chứ. Chúng nó bảo làm thế không thôi máy bay đáp nhầm bãi thì tội người ta."

"Đây nè đây nè, tui thì có ý thức hơn về cái vụ máy bay. Đi ngang sân bay không dám vén tóc sợ trực thăng nhầm là bãi đáp thì khổ."


Sợ lắm những cơn gió đầu mùa bất chợt
Sợ lắm những cơn gió đầu mùa bất chợt

Là khi lúc nào cũng phải để mái để che đi "vầng hào quang" kia

"Tết đến là dịp người ta đi thay đổi dung mạo của mình, đặc biệt là làm tóc. Thế mà mình thì chỉ có một kiểu mái phải để hoài, độ dài tóc thì có thể thay đổi, chứ nửa đầu còn lại thì... không bao giờ."

"Lúc ấy, mặc cho ngoài trời đang gần 35 độ, mồ hôi thì nhễ nhại nhưng vẫn phải cam chịu để mấy cọng tóc dính chèm nhẹp trên trán mà không dám vén vì trông cái mặt mình hài kinh khủng khi không có mái."

"Là dù khi ăn uống, tóc mái cứ đâm vào mắt, che không thấy đường gắp đồ ăn, người ta cứ hay trách ăn mà sao để tóc xù xụ vậy, nhưng cũng phải ráng để cho đẹp, ăn từ từ cũng được."

Nhưng mà đôi khi cũng tiện cho đời sống lắm chứ đùa

"Biết là đi đâu cũng bị gọi là trán vồ, trán sân bay, kính chiếu yêu các kiểu, thậm chí nhiều đứa còn bảo "Trán mày còn sáng hơn cả tương lai tao", nhưng mà thấy chúng nó vui vẻ như vậy, hóa ra cũng không đến nỗi."

"Lỡ mà có túng thiếu quá á, thì có thể dùng vầng trán cao cả của mình để làm chỗ cho người ta mướn dán quảng cáo lên."


Trán sao cũng được, mình đẹp là được
Trán sao cũng được, mình đẹp là được

Nhưng mà đôi khi, có một cái trán như thế cũng thích đó chứ. Nhờ nó mà ta mới biết được, hóa ra mình để mái đẹp hết phần thiên hạ luôn. Còn những hôm mà thời tiết ngược đãi mình khiến cho mấy tên "mụn" được dịp hoành hành trên trán, thì cũng có cái để mà che, trông vẫn xinh xắn đáo để hơn người ta nhiều. 

Thôi thì trán cao cũng được, trán thấp cũng được, quan trọng vẫn phải là... xinh tổng thể cái đã, không đẹp chỗ này mình bù bằng chỗ khác. Bạn có nỗi lòng gì muốn trải với chiếc trán sân bay của mình không? Hãy chia sẻ cùng YAN News nhé!

Nguồn: www.yan.vn